Tháng Tám, rực rỡ với những sắc màu! Sắc vàng của những sợi rơm thơm nồng, của những cánh điệp rải dưới bàn chân. Sắc đỏ của những chùm hoa phượng vĩ. Sắc tím của những cành bằng lăng, những đóa lục bình dập dềnh sóng nước. Màu xanh của lúa, của biển cả bao la, của bầu trời trong cao vời vợi. Màu trắng của những hạt gạo mới, của những cánh ngọc lan,…
Tháng Tám… Nhiều màu sắc đến vậy mà em vẫn thấy nao lòng nhớ những cơn mưa. Những cơn mưa cuối Hè, ào ạt chứ không rả rích như những cơn mưa mùa Đông lạnh giá. Những cơn mưa khiến cho không gian mát lạ. Khiến những cánh hoa cũng nhạt màu…
Em nối dài những ngày mưa tháng Tám cho riêng mình. Nối những giọt buồn lăn dài trên gò má. Nối những đêm dài, trằn trọc một mình trong căn phòng xa lạ. Nối những cô đơn, theo gió lạnh kéo về…
Em nối những ngày mưa tháng Tám này. Nối những lần đi trong mưa, ngẩng đầu đón mưa để thấy lòng bớt lạnh. Mưa quất vào mặt, vào tay em bỏng rát. Hình như nỗi đau cũng tê dại dần, quen mãi rồi, nên tâm hồn mình cũng chai đi…
Em nối dài những sáng tháng Tám trời mưa. Dầm mình trong mưa, để mặc dòng đời trôi hối hả. Không cần né tránh ánh mắt của những người bên cạnh. Không cần phải gắng gồng mình, để kéo nước mắt vào trong…
Em nối dài những ngày mưa, bên phố nhỏ ngày xưa. Con đường mà lâu lắm rồi, vắng bước chân em ghé lại. Hôm nay, chợt đi ngang con phố cũ. Thấy những giọt tím buồn, rơi xuống từ cánh bằng lăng. Những giọt mưa tím ấy, khiến em nhớ đến mối tình đầu. Nhớ đến người con trai mang nụ cười và mùi hương của nắng. Nhớ đến ngày chia tay trong mưa vào một chiều tháng Tám. Mưa cũng ào ạt đổ xuống phố vắng như hôm nay…
Em nối dài những ngày mưa tháng tám ban trưa. Níu kéo chút gì, cho mối tình đã đi vào dĩ vãng. Ngày hôm nay, anh làm chồng người khác. Không còn ai lặng lẽ dõi theo em nữa. Không còn ai, chìa vai cho em khi mệt mỏi. Không còn ai hỏi em sao mù quáng không nhận thấy người luôn đi bên cạnh em? Không còn ai, chờ đợi em ngoảnh đầu nhìn lại. Em đành bước tiếp thôi, vì có quay lại, cũng không còn ai đó phía sau em…
Em nối dài những đêm mưa khóc một mình. Vụn vỡ những giấc mơ của một thời thiếu nữ. Mưa ào ạt, những giấc mơ rơi rụng. Người đàn ông đã đi xa, mang theo mơ ước của một thời…
Mưa tháng Tám theo gió lạnh kéo về. Em lại chuẩn bị đón một mùa Đông sắp đến. Gồng mình nhiều hơn để thấy Đông bớt lạnh. Nên… em cứ muốn nối dài những ngày mưa tháng Tám thôi…
|